DCLM - Chương 755

So sánh thực lực


“Người Phương giả xảy ra chuyện ở đây?” cuối cùng gã trẻ tuổi đã hiểu nguyên nhân Tiểu Ma Nữ tới đây, trong lòng càng thêm buồn bực, tính tình tiểu ma nữ Phương gia này hắn hiểu rất rõ, cái khác không nói nhưng cực kì bao che khuyết điểm, lúc này sợ rằng không nói thể nói rõ ràng, cũng không biết kẻ ngu ngốc nào chọc phải con cháu Phương gia.

“Phong lão tứ, ngươi đừng giả ngu với ta, đây là địa bản của ngươi, cháu ta xảy ra chuyện ở đây, ngươi còn giả vờ như không biết gì, chẳng lẽ ngươi muốn ta đưa người tới phá luôn chỗ này?”

Phương Nghi lạnh lùng nói, tuy nói những kẻ kia tình tình mình cũng hiểu rõ, nhưng nói cho cùng vẫn là người Phương gia, dù có làm sai cũng phải do nội bộ giải quyết, không tới phiên người ngoài nhúng vào.

“Phương Nghi, ta thực sự không biết cháu của ngươi xảy ra chuyện ở đây, ta cũng vừa mới đến”

Cũng không phải Phong lão tứ sợ Phương Nghi mà là không muốn bị hàm oan. Nếu thực sự chọc giận Tiểu Ma Nữ này nàng điều động quân đội đến bắn phá tan hoang, chỉ sợ hắn không biết đi đâu mà kêu oan.

“Ngươi cũng mới đến? Ta mặc kệ, chuyện này ngươi nhất định phải làm công bằng cho ta!”

Hiển nhiên Phương Nghi nhận định Phong lão tứ không tránh khỏi liên can, mà quan hệ rất chặt chẽ. Kỳ thực trong lòng nàng sớm đã hối hận, sớm biết sự tình đến mức này thì đã hỏi kĩ, lúc ấy bởi có người cưỡi lên đầu Phương gia, tức giận chỉ hỏi địa điểm liền đã nhào tới.

Phương Nghi không nói lí lẽ, Phong lão tứ cũng không biết làm sao cho tốt, nhưng đảo mắt liền lấy lại bình tĩnh, liếc mắt rồi chỉ Hướng Nhật nói:

“Người này ta về liền thấy ở đó, ngươi hỏi hắn, có thể hắn biết chuyện gì xảy ra?”

“Gì? Ngươi không biết hắn?” sắc mặt Phương Nghi ngờ vực, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh, xem ra Phong lão tứ không chút do dự đẩy trách nhiệm sang người Hướng Nhật, hiển nhiên hai người không quen nhưng lại có chút mâu thuẫn. Nhận rõ việc này lo lắng của Phương Nghi hoàn toàn tan biến, Hướng Nhật Dịch gia chưa đi cùng hắn, nếu không Phương gia sẽ bị kẹp ở giữa vòng nguy hiểm.

“Ta cần phải biết sao?” Phong lão tứ nói chuyện, trên mặt cũng tỏ rõ sự không biết, hiển nhiên dưới áp lực của Phương Nghi, dù có quen cũng không nhất định phải nhận là biết!

Trong nháy mắt Phương Nghi thầm sung sướng, nói theo ý Phong lão tứ:

“Quả thật với địa vị Phong lão tứ hiện nay quả thực không cần kết bạn với ai nữa…” mà trong lòng lại thầm mắng Phong lão tứ ngu ngốc, tự dưng đắc tội một địch nhân cường đại, cuộc sống sau này rất thú vị đây.

“Người kia… vừa rồi xảy ra chuyện gì ngươi biết không?” không biết xưng hô ra sao với Hướng Nhật, Phương Nghi có chút mất tự nhiên, nhưng do biết thực lực Hướng Nhật nên giọng cũng hạ thấp, không cuồng bạo như nói với Phong lão tứ.

“Cô nói Phương tiểu nhị phải không? Hai tay của hắn là Phương đại phế đi” Hướng Nhật nhìn Phương Nghi với ánh mắt kỳ quái, cũng không ngờ cô nàng này vừa tới liền đổ hết cả tội lên đầu Phong lão tứ, nhưng hắn khinh thường. Mẹ nó chứ, thủ đoạn vu oan giá họa nhỏ cũng không làm xong.

Mà Phong lão tứ vừa nghe liền biết con cháu Phương gia xảy ra chuyện. Thằng nhóc Phương tiểu nhị đã gặp qua, kém cỏi điển hình, Phương đại hắn cũng biết, ở ngoài xưng là cao thủ dị năng giả đệ nhất Phương gia, kì thực không phải con chó Phương gia nuôi sao? Nhưng bây giờ chủ nhân bị cho nhà cắn, cái này nói ra cũng đủ làm kẻ khác cười rơi răng.

Vẻ mặt Phương Nghi khó tin nghiến răng nghiến lợi:

“Điều này không có khả năng, Phương đại tuyệt đối không làm vậy, mà lúc ta tới Phương đại cũng bị đứt một tay”

“Vì sao lại không thể? Cái này đều là tôi bảo hắn làm”

Hướng Nhật lạnh lùng cười, đây là tự cho ăn trên ngồi chốc, một số việc nàng nghĩ tuyệt đối không ai dám vuốt râu hùm liền cho rằng không có khả năng, đúng là chuyện nực cười.

“Anh… vì cái gì?” Phương Nghi sửng sốt, vẻ mặt cũng lạnh đi.

“Hắn đắc tội tôi, lý do này đủ chưa?” Hướng Nhật thản nhiên nói, cứ thu thập thiên kim tiểu thư Phương gia này xong, xem thực lực cô nàng họ Phương này có lẽ đã là đứng đầu Phương gia, dạy dỗ nàng. Xem còn có kẻ nào Phương gia muốn đến tìm chết?

Phương Nghi biến sắc, mặt tái xanh rồi tím lại sau cùng là trắng bệch, cắn răng hai tay nắm chặt lại run rẩy. Nàng hiểu rõ dưới trạng thái ẩn thân Phong lão tứ cũng không thể phát hiện ra nàng, chỉ gã đàn ông trước mắt này lại có thể dễ dàng phát hiện ra, hơn nữa dù nàng chưa thấy đối phương ra tay nhưng sau khi kiểm chứng với Trần thượng tướng, đối phương chính là dị năng giả cấp năm, tuy kém một bậc nhưng thực lực khác biệt rất lớn, cho nên nàng sẽ không tự rước nhục.

Mà một màn này làm Phong lão tứ cũng mỹ nhân cùng gã tài xế cực kì hoảng sợ, vốn với tính tình nóng nảy của Phương Nghi tuyệt đối vừa nghe câu khi nhục kia liền sẽ ra tay, nhưng lúc này lại nhẫn nhịn, hơn nữa ai cũng thấy nàng đã giận dữ đến cực điểm mà vẫn không hành động. Mấy người này giật mình, đến tột cùng tiểu tử này có thực lực gì?

Hướng Nhật nhìn mấy người, nếu đã quyết định hắn sẽ không lãng phí thời gian, quay đầu nhìn Phong lão tứ nói:

“Mới vừa rồi ở chỗ ngươi thắng không ít tiền, tất cả đổi thành chi phiếu, không vấn đề chứ?”

“Đương nhiên không thành vấn đề” Phong lão tứ nhất thời cho rằng sau lưng Hướng Nhật có ô dù lớn, nhưng hắn không vì vậy mà hắn sợ:

“Trước đó có thể nói cho tôi biết, nơi này xảy ra chuyện gì không?”

“Là chuyện gì cũng đừng quản, cứ làm nhanh đi, ta không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây”

Có thể nói Hướng Nhật cực kì cuồng vọng, nhưng hắn vẫn như bình thường bởi thực lực của hắn đủ để nói như vậy.

Sắc mặt Phong lão tứ xám xịt, ánh mắt dán lên người Hướng Nhật. Người tự đại hắn cũng đã gặp qua, nhưng dám tự đại ở trước mặt hắn ngoài đã chết thì chỉ cũng chỉ còn một người sống đứng trước mặt hắn, quay đầu nhìn cô nàng kia nói:

“Phương Nghi, đây là người quen của ngươi, nếu có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì cũng đừng trách ta”

“Xin cứ tự nhiên!” Phương Nghi lạnh lùng nói, nàng ước gì hai bên đánh nhau, tốt nhất là lưỡng bại câu thương, cứ vậy nàng sẽ ngư ông đắc lợi. Mà nàng cũng muốn xem dị năng giả cấp năm chống lại cấp bốn đỉnh gần tới cực hạn xem rốt cục dị năng giả cấp năm là thế nào, nhất định là sẽ vô cùng kích thích.

Phong lão tứ hiểu lầm Phương Nghi có gì đó băn khoăn nên không tự ra tay, muốn mình thay nàng giáo huấn đối phương, tuy rằng trong lòng không muốn nhưng lần này thực sự không bị lợi dụng mà là do kẻ đó quá kiêu ngạo. Vì sao Phương Nghi băn khoăn vì đối phương hắn cũng không quan tâm, với thực lực cùng địa vị của hắn dù lỡ tay giết một con cháu hoặc thân thích đại nhân vật, hậu quả cũng không nghiêm trọng.


DCLM - Chương 754

Đòi lại công đạo


Hướng Nhật cũng không phải chờ lâu, một lúc sau hai nam một nữ xuất hiện ở cửa sòng bạc, chậm rãi tiến vào.

Chính là đôi nam nữ trước đó, nam tầm 30 tuổi, tướng mạo anh tuấn cùng với trang phục sang trọng, thoạt nhìn rất có khí độ. Nữ thì không đoán chính xác được tuổi, trang điểm vừa phải vừa giống thiếu nữ mà lại như thiếu phụ, không thể phủ nhận là đối phương cực kì đẹp, đàn ông ý chí hơi kém thì thấy được lập tức sẽ dính phải mi lực khó cưỡng được.

Sau cùng là tài xế mặc đồ màu trắng, trên đầu đội mũ quân đội màu trắng, vành mũ khá thấp chỉ có thể nhìn từ mắt trở xuống. Làn da hơi tái nhợt dường như cả năm nay cớm nắng.

Ba người vừa bước vào Hướng Nhật liền nhận ra cả ba đều không phải người thường, tất cả đều là dị năng giả, mà thực lực cũng không yếu. Nhất là gã trẻ tuổi đẹp trai, hắn chắc chắn là kẻ mạnh nhất trong ba người, Hướng Nhật loáng thoáng cảm nhận được thực lực đối phương không khác biệt lắm so với Huyết tộc lần trước gặp ở Hàn Quốc.

Ba người vừa vào liền chú ý đến Cửu thúc đang không ngừng ộc màu nằm trên đất bên cạnh Hướng Nhật, thực sự vị trí của hắn quá rõ ràng. Nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua bởi bọn họ không cảm nhận được hơi thở dị năng giả trên người Hướng Nhật, chỉ là một người thường, bọn hắn không chú ý nhiều, dường như mắt voi không dùng để nhìn con kiến vậy.

Coi thường Hướng Nhật, vậy chỉ còn ba người gần đó, căn cứ vào đồ họ mặc thì thấy được đó là nhân viên sòng bạc. Dịch lão lục cùng Dịch Trù Ngu khiến gã trẻ tuổi khẽ nhíu mày, đại khái cũng nhận ra thân phận họ, nhưng cũng chỉ hơi nhíu mày thôi.

Mà nhìn thấy mỹ nữ tóc vàng Anna thì ba người cùng kinh hô, theo hơi thở phát ra từ người Anna thì liếc mắt cũng nhận ra nàng là dị năng giả. Rất nhanh cả đám liền nghĩ chẳng lẽ chính nàng làm Cửu lão nhị bị thương?

Dịch lão lục cùng Dịch Trù Ngu nhìn thấy ba người, nhất là Dịch lão lục khi thấy gã trẻ tuổi. Thân thể run rẩy tự động lùi về sau, trên mặt hiện rõ vẻ hoảng sợ. Mà Dịch Trù Ngu tuy chưa gặp ba người nhưng ánh mắt đối phương đảo qua cảm giác như mình trần trụi. Không hề mặc gì, cảm giác sởn hết cả da gà, cũng theo bản năng bám lấy Dịch lão lục ở sau.

“Tiểu thư xinh đẹp, hoan nghênh cô tới Trung Quốc” ánh mắt gã trẻ tuổi sáng người nhìn cô nàng Anna xinh đẹp, chậm rãi bước tới trước mặt nàng, dùng tiếng anh nói lưu loát mang phong phạm thân sĩ.

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng hừ nhẹ, là từ mỹ nữ phía sau. Trên mặt hiện rõ vẻ cực kì khó chịu.

Gã trẻ tuổi mỉm cười. Dường như không nghe thấy gì, chỉ chăm chú nhìn Anna. Hắn có một ham mê, chính là yêu thích mỹ nữ, hắn giàu có như vậy muốn mỹ nữ như thế nào mà không có? Nhưng hắn không thích mỹ nữ bình thường, phải là dị năng giả mới được. Mà dị năng giả trên thế giới cực kì ít ỏi, mà phần lớn là nam giới, muốn tìm mỹ nữ dị năng giả chả khác gì mong trúng số. Mà bây giờ hắn gặp được một, mà thực lực cũng không tồi, quan trọng là dung mạo hơn cô nàng bên cạnh mình một bậc. Cái này làm hắn không thể không động tâm. Cũng không để ý mỹ nữ ghen tuông.

Nhưng hiển nhiên Anna chẳng thích thú gì với hắn, tuy rằng đối phương cũng khá, nhưng từ đáy lòng nàng dâng lên cảm giác chán ghét, còn chán ghét hơn cả kẻ kia.

“Này, dường như ngươi tìm nhầm đối tượng”

Hướng Nhật không biết nói sao, bây giờ còn lo tán gái, ngay cả không khí mang mùi thuốc súng cũng nguội lạnh đi.

“Gì?” đột nhiên gã trẻ tuổi quay người lại, bởi hắn nghe tiếng Hướng Nhật liền nhíu mày nói:

“Vừa rồi ngươi gọi điện cho ta tới?”

“Chẳng lẽ còn ai khác?” Hướng Nhật thản nhiên nói, kẻ kia dường như không coi hắn vào mắt. Hướng Nhật nhìn rõ loại ánh mắt trần trụi này. Miệt thị trắng trợn.

“Nể mặt vị tiểu thư xinh đẹp này. Chuyện hôm nay ta không tính toán” gã trẻ tuổi nói với Hướng Nhật, càng biểu hiện thêm phong độ thân sĩ của mình.

Đương nhiên cái này càng làm mỹ nữ ở kia thêm tức giận, vẻ mặt càng lúc càng khó coi.

“Ta có phải cảm kích không đây?” Hướng Nhật liếc mắt nhìn Anna rồi thu hồi ánh mắt, trong lòng cảm thán, lúc này người thích nàng càng nhiều, ngay cả chính hắn cũng không ngoại lệ.

“Cảm kích thì khỏi. Ngươi đi đi…”

Chữ “đi’ vừa ra khỏi miệng thì bên ngoài truyền đến tiếng “phanh” thật lớn, dường như có vật gì đó bị phá một cách bạo lực, rồi đến âm thanh nặng nề rơi xuống đất.

Gã trẻ tuổi biến sắc, nhăn mặt, mà mỹ nhân cùng gã tài xế kia cũng thân thể run run, dường như đối với chủ nhân của âm thanh không phải là sợ hãi bình thường.

Rất nhanh người đó đã xuất hiện. Một cô nàng mặc quần áo bó dáng người nóng bỏng cực kì xinh đẹp xuất hiện trước cửa, vẻ mặt giận dữ.

Hướng Nhật vừa thấy cũng hơi giật mình, khó trách vừa rồi nghe âm thanh có chút quen thuộc. Vậy mà lại là cô nàng họ Phương vừa mang mình đến gặp Trần thượng tướng. Hướng Nhật lập tức đoán ra đối phương đến vì Phương tiểu nhị. Mà nhìn tình huống dường như quen biết ông chủ Trúc Như Hiên.

“Phương Nghi, không biết tôi đắc tội cô chỗ nào?” tuy rằng gã trẻ tuổi thích dị năng giả, nhưng hiển nhiên cô nàng họ Phương trước mắt không trong tầm với của hắn, dù thèm rỏ rãi nhưng cũng đành nuốt nước miếng suông.

Không chỉ thực lực nàng dường như tương đương với mình mà còn là người Phương gia, hai cái kết hợp, dù là hắn cũng đành ném ý định kia ra khỏi đầu.

“Hừ, người nhà ta ở chỗ ngươi xảy ra chuyện, ngươi…”

Phương Nghi đang nói, đột nhiên liếc mắt thấy Hướng Nhật, cực kì kinh ngạc vẻ mặt càng thêm âm trầm:

“Anh sao lại ở chỗ này?”

“Thật là trùng hợp” Hướng Nhật khẽ cười, đối phương hỏi vậy hiển nhiên trước khi đến cũng không hiểu rõ cụ thể xảy ra chuyện gì, nếu không sớm đã nổi giận với mình.

“Gì? Các người biết nhau?” gã trẻ tuổi nhíu mày, nghi ngờ liếc Hướng Nhật một cái, một người bình thường mà có thể biết tiểu ma nữ Phương gia, thì cũng thực có bổn sự.

“Ngươi đứng im! Ta hỏi ngươi, người Phương giả xảy ra chuyện ở đây, có phải ngươi nên cấp cho ta một cái công đạo hay không?”

Tuy rằng sự hiện diện của Hướng Nhật ngoài dự đoán, nhưng Phương Nghi cũng không thay đổi mục đích của mình, dù đối phương hợp tác với Phong lão tứ nàng cũng muốn đòi công đạo.


DCLM - Chương 753

Tứ cấp chi luận


“Có thể làm chủ đương nhiên chỉ có chủ nhân Trúc Như Hiên, có lẽ Cửu thúc cũng miễn cưỡng được tính. Đáng tiếc đã bị Hướng Nhật đánh tàn phế nên chẳng làm ăn được gì.

Nhưng chủ nhân Trúc Như Hiên không dễ dàng liên hệ như vậy, ít nhất gã chia bài chưa đủ tư cách “báo cáo cấp trên”, bị Hướng Nhật liếc mắt sợ tới mức tè ra quần.

Hướng Nhật chán ghét nhìn hắn, đánh kẻ này chỉ sợ bẩn tay, ánh mắt lạnh lùng liếc đám bảo an:

“Các ngươi. Có thể liên lạc với ông chủ của mình không?”

Vốn chỉ thuận miệng hỏi, ngay cả gã chia bài cũng không biết. Đám tạp nham này chả đáng mong đợi.

Không ngờ một kẻ tướng mạo dữ dằn hoảng sợ nhảy ra:

“Không nên, không nên, tôi biết số ông chủ”

Có lẽ bị thủ đoạn hung tàn của Hướng Nhật dọa sợ nên tinh thần kẻ này có chút hoảng loạn.

“Gì? Ngươi biết?” Hướng Nhật sửng sốt, cẩn thận nhìn gã bảo an. Thấy vẻ mặt hoảng sợ của hắn, hai mắt đầy tơ máu. Trán mồ hôi đầm đìa nhìn qua có vẻ không nói dối.

“Tôi biết, tôi biết thật, tôi nghe lén ông chủ đến đây nói, nghe ông ta nói với người khác đó là số riêng của mình”

Nói xong dường như sợ Hướng Nhật ra tay vội vàng đọc ra một dãy số. Có thể thấy được trí nhớ của hắn cũng không tệ, hoặc nói bản thân hắn muốn giữ số điện thoại này phòng khi cần nên mới nhớ kĩ đến như vậy.

Trí nhớ Hướng Nhật không tồi, dãy số nho nhỏ không làm khó được hắn, móc điện thoại ra ấn dãy số kia.

Dịch lão lục ở bên vốn muốn ngăn cản Hướng Nhật, nhưng nhìn đám thẻ trên tay liền quên đi. Cho dù kẻ đó khủng bố đến đâu, vì hơn 2 triệu. Liều mạng.

Có lẽ người bên kia cực kì vội vã, vừa nghe “tút” một tiếng, bên kia liền bắc máy, âm thanh âm trầm truyền tới:

“Ai!” rất đơn giản nhưng mang khí độ làm kẻ khác khó lòng kháng cự.

“Ông chủ Trúc Như Hiên?” Hướng Nhật thản nhiên hỏi, nghe âm thanh đối phương hiển nhiên cũng không lớn, cùng lắm là hơn 30, có lẽ còn trẻ hơn một chút.

“Anh là ai?” Có lẽ giọng Hướng Nhật cực kì xa lạ, mà xưng hô trên dưới không đúng nên âm thanh liền biến chuyển, từ âm trầm chuyển thành hơi mất bình tĩnh chất vấn.

“Là ai không quan trọng, bây giờ ông không có ở Trúc Như Hiên đúng không? Tốt nhất về càng nhanh càng tốt, có một số việc cần ông giải quyết”

“Rốt cục anh là ai, làm sao biết số của tôi?” rốt cục lời Hướng Nhật đã chọc giận đối phương, có lẽ nếu không băn khoăn vì sao đối phương biết số mình thì đã thốt ra lời uy hiếp.

“Nói thật, ông nói nhảm quá, tôi chỉ có thể nói cho ông biết, nếu ông không nhanh thì có lẽ Cửu lão gia xong luôn” Hướng Nhật thoáng nhìn qua Cửu thúc miệng còn đang rỉ máu, sau đó không để đối phương nói gì thêm liền cúp điện thoại.

Chỉ là Hướng Nhật chưa kịp cất điện thoại đối phương đã gọi tới.

“Ngươi đã làm gì Cửu lão nhị?” lần này âm thanh mang theo lo lắng cùng giận dữ.

“Chuyện này nói thì dài lắm, về nhanh thì biết” Hướng Nhật trêu chọc hắn, căn bản không muốn hắn hiểu ra vấn đề.

“Tao đã ở trên xe!” âm thanh nghiến răng nghiến lợi, hiển nhiên đã giận tới cực điểm.

Hướng Nhật nghe xong chậm rãi cúp điện thoại. Sau đó liền tắt máy.

Một nơi khác ở thủ đô, bên trong một chiếc Roll-Royce Phantom giữa dòng Mercedes-Benz vang lên một tiếng thanh thúy.

“Răng rắc” dường như có vật gì đó rơi xuống đất vỡ vụn.

Ở phía sau, một gã đàn ông chừng 30 tuổi mặc hàng hiệu vẻ mặt tức giận đang dẫm nát những đám mảnh vỡ dưới chân, xem ra cực kì kích động.

“Sao thế, lại có ai chọc giận Phong thiếu gia sao?” một người phụ nữ thân hình đẹp đẽ không nhìn rõ tuổi tác, âm thanh đủ khiến cho bất cứ gã đàn ông nào cũng phải mềm lòng.

“Một cái gai không biết chui ra từ đâu mà dám đùa giỡn oai phong của ta, xem ra gần đây ta quá im hơi lặng tiếng”

Gã trẻ tuổi nhìn phía trước. Trong ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường.

“A? Sao lại như thế?” mỹ nhân dò hỏi.

“Trúc Như Hiên đã xảy ra chuyện” giọng bình thản dường như không liên quan gì đến hắn.

“Ở đó không phải có Cửu lão nhị sao?” mỹ nhân hơi hiếu kì, tuy rằng tiểu nhận vật như Cửu lão nhị nàng không coi vào đâu, nhưng dù sao cũng là dị năng giả, ít nhiều cũng có bổn sự.

“Không nghe điện thoại, có lẽ lành ít dữ nhiều” không biết gã trẻ tuổi lấy đâu ra một điều xì gà, đang muốn mồi thì cô nàng xinh đẹp bên cạnh nhíu mày, lại cất đi.

Lúc này lông mày mỹ nhân mới giãn ra. Cười quyến rũ thoáng nhìn gã trẻ tuổi:

“Xem ra đối phương không phải người bình thường”

“Không phải người thường thì sao? Ta sẽ cho hắn không làm được người thường!”

Gã trẻ tuổi cười lạnh lùng, vừa nói vừa thở gấp. Thực tế thì một hai dị năng giả hắn không coi vào đâu, trừ khi là loại dị năng giả cao nhất, nếu như Cửu lão nhị là loại này, có lẽ không phải đi trông nhà cho hắn.

“Lần này chuẩn bị để ai ra tay?” thôi không nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên mỹ nữ hỏi có chút hứng thú.

“Bé ngoan, không phải có em sao?” gã trẻ tuổi nghiêng người qua đưa tay vuốt má mỹ nữ. Véo một cái.(Dịch cái này mắc ói kinh)

“Em cũng không phải vạn năng, hơn nữa người ta có thể thu thập Cửu lão nhị ít nhất thuộc hạ không kém”

Nhẹ nhàng gạt tay hắn, khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ nhìn mà đau lòng.

“Có nhiều cấp ba mà muốn diễu võ dương oai” gã trẻ tuổi càng thêm khinh thường nói, dường như kẻ nhắm trúng hắn đã như miếng thịt đặt trên thớt rồi.

“Anh không sợ hắn là cấp bốn?” mỹ nữ đột nhiên hỏi.

“Nếu là cấp bốn vậy chuyện lần này anh coi như chưa xảy ra” gã trẻ tuổi cười ảm đạm, hắn thực sự không tin đối phương là dị năng giả cấp bốn, phải biết rằng dị năng giả cấp bốn đã là tồn tại cao nhất, hắn vất vả lắm mới lôi kéo được ba, mà cả quốc gia cộng lại có lẽ chưa tới mười người. Chính bới có lực lượng này hắn mới có thể hô phong hoán vũ ở kinh thành mà không bị ngăn trở.

“Sao thế? Không tin em à?” có lẽ giọng hắn cực kì bình thản làm mỹ nữ khó chịu.

“Còn không phải sợ em bị thương? Tuy rằng em cũng là cấp bốn. Nhưng không làm vẫn tốt hơn…”

“Hì hì… Yên tâm đi, cấp bốn bình thường thực sự tiểu thư không để vào mắt”

Lấy ngón tay che miệng hắn. Mỹ nữ cười duyên, trong mắt lộ vẻ cực kì tự tin.


DCLM - Chương 752

Tìm kẻ có thể làm chủ tới


“Biết gì không? Dám múa may trước mặt ta thường sẽ chết rất thảm”

Lạnh lùng nhìn hành động của Cửu thúc, ánh mắt Hướng Nhật lạnh giá. Đột nhiên hung hăng túm lấy một tay hắn quật xuông nền.

Một tiếng vang thật lớn, dù là bất kì ai nghe được tiếng nổ này cũng cảm thấy rùng mình thay cho Cửu thúc.

Cửu thúc bước ra từ đống hỗn tạp, miệng phun ra một ngụm máu tươi, vọt lên cao 2, 3 thước nhưng không đến gần Hướng Nhật được nửa bước, vẻ mặt hắn cực kì âm trầm, bên trên lỗ chỗ vết máu cùng da thịt rách toác, thoạt nhìn kinh tởm hệt như lệ quỷ vậy.

“Không phải ngươi muốn lưu lại hay tay ta sao? Trước tiên ta thu chút ít lợi tức”

Buông cổ Cửu Thúc ra, Hướng Nhật thuận thế bẻ quặt hai tay hắn xoay như hai bánh quai chèo, lại một tiếng thảm thiết vang lên.

Một màn kinh khủng này làm những người đứng xem rùng mình, trong đáy lòng gã một mí cũng rung động, thấy được Cửu thúc thống khổ, thực lực hắn không kém Cửu thúc nhiều lắm, vậy nên càng thêm phần chấn động. Nhưng hắn không dám nói gì, cũng không có nghĩa vụ nói.

Dịch lão lục trải qua kinh hãi đã bình tĩnh lại, hắn sớm biết chuyện Cửu thúc là dị năng giả, vừa rồi khi bắt đầu hắn còn lo lắng cho Hướng Nhật, dù sao dị năng giả tuổi càng cao thực lực càng mạnh, nhưng hiển nhiên thằng em họ này phá tan quy tắc ấy, mà xuống tay ác độc càng làm hắn sởn da gà.

Dịch Trù Ngu càng kinh hãi hơn cả Dịch lão lục, nàng không thể nào tưởng tượng được em họ lịch sự lại có thể ra tay tàn khốc đến như vậy. Nhưng rốt cục nàng cũng đã nhìn ra, em họ là dị năng giả, khó trách lúc trước dễ dàng đối phó đám bảo tiêu cao lớn kia. Mà bởi bất ngờ phát hiện nên cũng giảm bớt đi sợ hãi với thủ đoạn ngoan độc của hắn, thậm chí có cả chút hưng phấn chờ mong mà nàng không hề hay biết. ( nghe thế là sắp bị thịt rồi)

Người duy nhất bình tĩnh chỉ có Anna, nàng vốn hiểu rõ thực lực cường đại của Hướng Nhật nên hoàn toàn không lo lắng, nhưng thấy Hướng Nhật đánh đối phương thành ra như vậy thì hơi nhíu mày. Hiển nhiên vẫn chưa thích ứng với cảnh hung tàn này.

Mà kẻ sợ hãi nhất là Phương tiểu nhị, Hướng Nhật đánh cho hộ vệ của hắn nằm chết ngất cũng chưa đủ làm hắn sợ hãi, nhưng thấy Cửu thúc diễu võ dương oai bị đánh như chó chết, đôi tay cũng bị làm biến dạng thì không thể kiềm chế nổi cơn sợ hãi, cho dù có dị năng giả bảo vệ bên cạnh cũng không hề cho hắn chút cảm giác an toàn.

Hướng Nhật cũng không quan tâm người ngoài nhìn hắn ra sao, cũng không có ý khoe, một cước sút Cửu thúc đang nằm im không ngừng phun máu như suối, hắn tin rằng sinh mệnh lực dị năng giả kia khá mạnh nên cũng không bởi vậy mà “thăng”.

Giải quyết xong liền quay qua xem xét gã một mí:

“Phương đại?”

“Dạ” Gã một mí vẻ mặt tái nhợt, vừa rồi nhìn thủ đoạn của Hướng Nhật tối thiểu cũng là dị năng giả cấp 4, ngang cấp với vị đại tiểu thư trong nhà, người như thế hắn tuyệt đối không thể đối kháng. Trong lòng thầm kêu khổ, dị năng giả cấp 4 này có lẽ là đỉnh cao rồi, bình thường rất khó gặp mà xui xẻo là mình lại dính phải, hơn nữa còn đang trong tình trạng đối địch, lúc này chỉ có thể hy vọng dùng chiêu bài Phương gia. Nếu không hậu quả khó tưởng tượng.

“Đôi tay của ngươi, còn cả hai tay của thằng oắt kia nữa” Hướng Nhật không nhiều lời, vừa rồi thái độ hung hăng càn quấy của đối phương chọc giận hắn, lấy hai tay là đã quá mức khoan dung. Nếu không phải không muốn to chuyện, hắn không thèm dể ý thì bọn hắn cũng sẽ được dạy dỗ như gã Cửu thúc kia.

Nghe xong lời Hướng Nhật, vẻ mặt gã một mí trắng bệch cắt không còn hột máu, sắc mặt liên tục biến hóa, rốt cục cắn răng quay qua Phương tiểu nhị ở bên cạnh, kẻ phía sau sợ hãi chưa kịp cầu xin đã bị chặt vào cổ lăn ra bất tỉnh.

Gã một mí lộ vẻ không đành lòng nhưng vẫn chặt đứt hai tay của Phương tiểu nhị đang hôn mê. Dù bất tỉnh nhưng cơ thể Phương tiểu nhị vẫn run rẩy, có thể thấy được thống khổ vô cùng lớn.

Sau đó gã một mí cũng đứng dậy, tay phải chặt đứt cổ tay trái, đau đớn đến mức nổi gân xanh. Nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng chỉ khẽ rên.

Sau khi hắn tự phế bàn tay, Hướng Nhật đột nhiên ngăn lại:

“Được rồi, các ngươi có thể đi”

Đối với kẻ không coi ai vào đâu nhưng lại có thể ra tay ác độc với chính mình như vậy cũng đáng để coi trọng. Mà Hướng Nhật cũng lo lắng, mất đi hai tay đối phương làm sao mà mang Phương tiểu nhị đi.

Hiển nhiên gã một mí không nghĩ thời khắc mấu chốt Hướng Nhật lại thả hắn đi, đương nhiên hắn cũng không muốn ở lại thêm, dùng một cánh tay ôm Phương tiểu nhị bất tỉnh nhanh chóng rời khỏi sòng bạc.

“Chúng ta cũng về thôi” giải quyết xong, Hướng Nhật quay lại nói với ba người đang đứng như phỗng ở phía sau.

“Này, này…” Dịch lão lục tỉnh táo lại, càng thêm kính sợ Hướng Nhật như thần tiên, ngay cả dị năng giả Phương đại hàng đầu Phương gia cũng bị câu nói của hắn mà tự phế một tay cùng hai tay đệ tử đời thứ ba Phương gia, thiếu chút nữa bỏ đi hai tay của chính mình, chuyện kinh khủng như vậy mình có thể làm sao? Nhớ lại trước kia mình nói chuyện với hắn bằng cái giọng đó mà cảm thấy rùng mình.

“Tiền thắng muốn bỏ sao?” Hướng Nhật thấy Dịch lão lục vội vàng bỏ đi quên lợi, không biết nói gì hơn, thằng nhóc này quá kém cỏi, hơi có chuyện xảy ra liền quên mất cái gì quan trọng.

“Xém chút nữa thì quên mất việc này” Dịch lão lục vỗ đầu, hai mắt sáng rực lên, lao về chiếu bạc trước mặt quơ lấy đám thẻ trên đó, đây chính là 2 triệu 700 ngàn, nếu quên mất thì khóc không ra nước mắt rồi tìm chỗ thắt cổ mất.

“Tìm người đổi thành chi phiếu, cứ vậy sao mà mang đi?” Hướng Nhật chỉ chỉ kẻ mách lẻo với Cửu thúc vốn luôn ngậm mồm, lúc này vẻ mặt hắn đang trắng bệch.

“Tôi, tôi… tôi không có quyền đó” gã chia bài run như cầy sấy, thủ đoạn Hướng Nhật đối phó với Cửu thúc hắn thấy rõ, lại thấy tình cảnh bị thảm của Phương tiểu nhị chỉ hận tại sao mình lại có mặt ở đây, càng thêm hối hận vì gọi Cửu thúc tới.

“Vậy tìm kẻ có thể đi” tuy Hướng Nhật không coi gần 3 triệu kia vào mắt, nhưng dù sao cũng là “công sức lao động” của mình mà thắng, hiển nhiên muốn mang đi. Mà 3 triệu cũng là con số trên trời, thấy ánh mắt Dịch Trù Ngu sáng rực lên thì biết đối với nàng là loại hấp dẫn không thể kháng cự, nói chuyện với cô nàng tóc vàng Anna nhưng cũng có chút hâm mộ nhìn mớ thẻ trong tay Dịch lão lục.


DCLM - Chương 751

Liều lĩnh!


“Lời ông nói có thể đại biểu cho sòng bạc? Chính xác hơn thì ông có thể thay mặt chủ nhân Trúc Như Hiên?” Hướng Nhật gặp nhiều trường hợp, nhưng vẫn là lần đầu tiên nghe được có kẻ cuồng vọng muốn hắn lưu lại hai tay. Có thể trước đó mục đích của hắn chỉ là tìm họ Phương làm phiền, nhưng nghe đối phương vơ đũa cả nắm thì nó đã thay đổi.

“Tự ra tay hay ta tự làm” hiển nhiên Cửu thúc không coi Hướng Nhật vào đâu, ngay cả vấn đề đó cũng không trả lời.

“Tôi nghĩ ông tự ra tay vẫn tốt hơn”

Hướng Nhật cười khẩy, nếu kẻ này dám vuốt râu hùm thì hi vọng hắn gánh nổi hậu quả. Gần đây Hướng Nhật phát hiện mình rất dễ mềm lòng. Dường như chưa hề nặng tay.

“Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!” Cửu thúc cười lạnh. Hai mắt lóe lên, cả người tựa như làn sương mỏng, đại sảnh vốn ấm áp, nhiệt độ giảm xuống đột ngột.

Trù Ngu ở bên mặc phong phanh liền hắt xì hơi, ôm chặt lấy thân thể. Anna ở sau đặt tay lên vai nàng. Một cỗ nhiệt lưu truyền đến, Trù Ngu cảm kích nhìn nàng.

“Phanh” một tiếng, cửa đại sảnh đột nhiên bị phá vỡ, một thân ánh lóe lên tiến vào.

Đúng vậy, quá nhanh, chỉ chớp mắt liền đã xuất hiện trong đổ sảnh, nếu không phải cửa bị người ta phá vỡ thì chẳng ai nghĩ rằng có người đi vào.

Bóng người dần hiện ra, là một gã trung niên tầm 40, khả bảnh bao, nhưng khó tìm ra điểm đặc biệt. Điểm dễ nhớ nhất là mắt một mí, hai cặp dính vào nhau như chỉ có một vậy.

“Đại bá” bởi đột nhiên nhiệt độ nơi này giảm xuống, Phương tiểu nhị vừa thấy người liền mừng rỡ kêu lên.

“Ừm” khẽ đáp, gã một mí đem ánh mắt quan sát dị năng của Cửu thúc, cũng không nói gì.

“Phương đại?” sắc mặt Cửu thúc giật giật, bởi quan hệ của ông chủ sau màn, hắn đương nhiên hiểu biết về một ít dị năng giả đặc thù của Phương gia, tuy rằng chưa gặp mặt nhưng liền nhận ra. Chỉ là trong lòng hắn không lo lắng lắm, dị năng giả Phương gia, ngoài tiểu ma nữ kia hắn không coi vào đâu.

“Cửu lão nhị?” hiển nhiên gã một mí cũng biết thân phận Cửu thúc.

“Chuyện này không liên quan đến Phương gia, ngươi có thể đưa người đi” tuy rằng trong lòng không sợ đối phương, nhưng Cửu thúc cũng không muốn đắc tội, làm vậy không tốt lành gì với ông chủ.

“Tiền thua người cũng có thể lấy đi” Cửu thúc nhíu mày, Phương tiểu nhị tham lam ra sao hắn hiểu rõ. Nhưng muốn sòng bạc tiếp tục đền cho hắn quả là kẻ ngốc nói mê.

Phương tiểu nhị còn muốn nói, nhưng gã một mí khẽ lắc đầu với hắn:

“Trung Đường, đủ rồi” hiển nhiên hắn không muốn đắc tội sòng bạc.

Phương tiểu nhị ngậm miệng lại hắn liền sửa lời:

“Đại bá, nể mặt người trách nhiệm sòng bạc ta không truy cứu. Nhưng thằng nhóc này, còn cả Dịch tiểu lục, ta sẽ không bỏ qua”

Nói xong chỉ chỉ Hướng Nhật cùng Dịch lão lục.

Gã một mí thản nhiên liếc qua đám người, mặc dù lúc nhìn Dịch lão lục ánh mắt ngừng lại một chút, nhưng cũng không quá để tâm:

“Tiểu tử Dịch gia chỉ có thể làm bị thương, những kẻ khác ta mặc kệ” nói xong ánh mắt hướng tới Cửu thúc, ý tứ rất rõ ràng.

Đương nhiên Cửu thúc hiểu ý hắn, gật đầu:

“Người có thể giao, nhưng trước khi giao cho ngươi trước tiên phải để sòng bạc chúng ta xử phạt”

Đối với Hướng Nhật lúc trước đó hung hăng càn quấy, Cửu thúc nhớ rất rõ, không thèm nhìn mặt hắn thế nào. Tưởng rằng mình là dị năng giả sẽ vô địch thiên hạ, không biết câu thiên ngoại hữu thiên sao.

“Ừm” gã một mí khẽ đáp, vậy cũng đỡ làm hắn mất công.

Mấy kẻ đang không kiêng nể gì quyết định số phận Hướng Nhật, lại không biết đang chọc giận vào ai. Chuyện như vậy, bản thân sao có thể để cho kẻ khác tùy tiện trêu ngươi.Vậy là sao? Xem ra gần đây tâm địa quá mềm yếu, không làm gì nặng tay mới khiến có kẻ kiêu ngạo trước mặt mình.

“Anna, hai người này nhờ cô” Hướng Nhật chậm rãi bước lên, cũng không quay đầu lại mà nói với cô nàng tóc vàng.

Cô nàng tóc vàng không nói gì, nhưng vẫn chắn trước mặt hai người họ Dịch.

“Thằng nhóc này cũng là?” Thấy Hướng Nhật chậm rãi bước tới giữa đại sảnh, ánh mắt gã một mí lóe lên, dường như lẩm bẩm gì đó.

“Chỉ là tay mơ cấp 2, đại khái là chưa biết mùi đời”

Cửu thúc khinh thường đáp, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Hướng Nhật cách đó 2 mét, miệng lưỡi ác độc nói:

“Xem ra mày chuẩn bị ra tay?”

“Không, tôi không có ý ra tay. Không phải chính ông muốn tự mình ra tay sao? Vậy nên đến trước mặt ông, xem ông làm sao bắt tôi lưu lại hai tay”

Hướng Nhật nói chuyện liền đưa hai tay ra giống như tội phạm chờ bị còng vậy.

Hành động này lọt vào mắt Cửu thúc liền trở thành cuồng vọng, so với lời nói khinh thường trước đó càng làm hắn kích động hơn.

“Ha ha ha…” Cửu thích cười dữ tợn, vẻ mặt lạnh lùng đến cực điểm, một dị năng giả cấp 2 nhỏ bé lại dám điên cuồng trước mặt hắn như vậy, lam quang hai mắt lóe lên, tay trái vung ra không hề báo trước, một đạo lam quang liền chém về phía Hướng Nhật. Hướng về phía đôi tay.

“Chu” một tiếng, lam quang liền đảo qua cánh tay kia. Nhưng ngoài dự liệu của hắn là máu không hề xuất hiện cánh tay kia vẫn hoàn hảo ở trên tay chủ nhân của nó, thậm chí không hề xước tí da.

Cửu thúc ngẩn người ra, dường như chuyện rất khó tin xảy ra, vẻ mặt càng thêm dữ tợn, lại vung tay trái lên, lần này dùng đến 10 thành dị năng.

Nhưng kết quả vẫn như vậy, lam quang kia không chút hiệu quả, chỉ chém trên mặt đất một cái rãnh thật sâu.

Mà gã một mí bên cạnh cũng trầm xuống, hắn đương nhiên không nghĩ rằng Cửu thúc cố ý hạ thủ lưu tình, hai lần đều không có hiệu quả có thể chứng minh, dị năng giả trẻ tuổi trước mặt ít nhất cùng cấp với bọn họ.

“Xem ra ông không thể giữ hay tay của tôi lại” Hướng Nhật nhẹ nhàng rút tay về, thấy vậy Cửu thúc nhận ra gì đó không đúng đang chuẩn bị lui ra sau, ánh mắt hiện lên sát ý:

“Giờ đến phiên tôi”

Khẽ nở nụ cười, Cửu thúc đang muốn bỏ chạy liền cảm thấy áp lực, cả người bị không chế giữa không trung.


DCLM - Chương 750

Cửu thúc!


Sức mạnh của Hướng Nhật không thể nghi ngờ, chiêu thức ấy lập tức làm đám người chung quanh khiếp sợ. Dịch lão lục do đã thấy việc quái lạ hơn nên việc cỏn con ấy không đáng nhắc tới.

Dịch Trù Ngu cũng giật mình, không thể tưởng tượng được em họ thân thể gầy còm mà có lực lượng cường đại như vậy, vài gã bảo tiêu cao to nháy mắt đã bị đánh bay. Giờ phúc này cuối cùng nàng đã hiểu vì sao lục ca sợ hắn như vậy, có lẽ lục ca sớm đã biết sự lợi hại của hắn.

Mà Anna thì bĩu môi khinh thường, hiển nhiên rất khinh thường Hướng Nhật bắt nạt kẻ khác.

Gã chia bài trợn mắt nhìn Hướng Nhật, dường như là lần đầu tiên phát hiện vốn dĩ Hướng Nhật không phải người hầu mà còn là siêu cấp bảo tiêu giấu nghề.

Phương tiểu nhị là kẻ bị đả kích nghiêm trọng nhất. Nhưng sau đó hắn không biết làm sao, khi hắn muốn nhìn Dịch lão lục bị đánh đến mức phải quỳ xuống xin tha, mấy tên bảo tiêu lao lên đã bị đánh bay trở lại.

Điều này làm hắn nuốt không trôi, bình thường hắn khinh thường Dịch lão lục, lần này chẳng những mất tiền mà còn đánh người của hắn, tiền mất mà thể diện cũng chẳng còn.

“Tiểu nhị, không ngờ mày xấu tính đến vậy, không chịu thua liền muốn đánh?” Dịch lão lục cực kì bình tĩnh, có dị năng giả Hướng Nhật ở đây quả thực chẳng lo lắng gì.

Hung hăng liếc Hướng Nhật một cái, Phương tiểu nhị oán độc nhìn Dịch lão lục:

“Mày chờ đó cho tao!”

Hổn hển điện thoại, rõ ràng là gọi người. Tới bên cạnh đám bảo tiêu xem đám bảo tiêu sống chết ra sao, hiển nhiên cũng trong tầm lo lắng của hắn.

Gã chia bài thấy Phương tiểu nhị gọi cầu cứu cũng ý thức được sự việc sẽ làm lớn thêm, vội vàng dùng tay ấn chặt bộ đàm loại nhỏ ở tai, nhân lúc không ai chú ý nói vài câu gì đó.

Rất nhanh Phương tiểu nhị đã gọi người xong. Một đám người đi vào đại sảnh sòng bạc, cầm đầu là một gã trung niên khoảng 40 tuổi, diện mạo bình thường nhưng đối mắt cực kì lạnh lẽo, nhìn ai thì kẻ đó liền cảm giác một cỗ hơi hạnh đập vào mặt khiến kẻ khác rùng mình.

Sau hắn là 7, 8 kẻ mặc âu phục, trên ngực mỗi người đều có bảng tên. Phía trên khắc chữ Trúc Như Hiên, hiển nhiên là bảo vệ sòng bạc đã đến.

“Thật xin lỗi các vị, có chút chuyện phiền toái cần phải xử lí. Mời mọi người lên sảnh Hoa Mai trên lầu tiếp tục vui chơi, đêm nay toàn bộ chi phí đều được miễn”

Đám con bạc vốn muốn ở lại xem kịch vui. Vừa nghe gã trung niên này nói vậy liền biết chuyện mà rời đi.

Dù sao người đến đây đều mơ hồ biết bối cảnh Trúc Như Hiên, đương nhiên không muốn phiền toái, huống gì bọn họ có thể chơi một đêm miễn phí trên sảnh Hoa Mai, chuyện tốt như vậy ai muốn mạo hiểm mà ở lại để bị đuổi xem chuyện gì sẽ xảy ra? Một đám ngoan ngoãn đi ra ngoài, rất nhanh đại sảnh chỉ còn lại đám người Hướng Nhật, Phương tiểu nhị cùng bọn bảo tiêu nằm gục trên mặt đất, đương nhiên còn cả gã chia bài cũng không rời đi.

Gã chia bài vội vàng chạy đến cạnh gã trung niên, thì thầm vài câu gì đó, còn chỉ chỉ đám người Hướng Nhật.

Gã trung niên hơi mỉm cười, ánh mắt có chút kinh dị nhìn Hướng Nhật rồi bước tới trước mặt Phương tiểu nhị.

“Phương thiếu gia, cậu là khách hàng nên biết quy định của chúng tôi, tuyệt đối cấm sử dụng bạo lực, cậu làm vậy là làm khó tôi rồi”

“Cửu thúc, tôi cũng không nói nhảm nữa. Họ Dịch gian lận thì tính sao?”

Dường như lo ngại gã trung niên, Phương tiểu nhị không dám làm loạn mà nghiến răng nghiến lợi chỉ Dịch lão lục, lúc này hắn căn bản không tin thằng oắt kia có vận may chó ngáp phải ruồi ngàn năm khó gặp đó. Tuyệt đối là gian lận, nếu không sao có thể hai lần cược đúng điểm số chứ?

“Gian lận? Cậu có bằng chứng sao?” ánh mắt gã trung niên sáng lên, âm trầm liếc Dịch lão lục.

“Hai lần liên tục cược điểm thắng. Cửu thúc, nếu không phải là gian lận thì là gì nữa?”

Hiển nhiên Phương tiểu nhị không có bằng chứng, nếu có chứng cớ sợ rằng lúc này hắn đã hung hăng gấp mười lần.

“Nói vậy cậu không có chứng cứ?” Chỉ là đoán?” ánh mắt gã trung niên lạnh lùng.

Giọng Phương tiểu nhị khựng lại, bị Cửu Thúc hỏi thì thở dốc, không biết nói sao. Quả thực hắn không có chứng cứ, chẳng qua là trong lòng khẳng định Dịch lão lục gian lận, cần gì chứng cứ, chỉ cần chờ người trong nhà hắn đến tất cả không phải do hắn quyêt sao?

Thấy Phương tiểu nhị không nói gì, gã trung niên đi đến trước mặt Dịch lão lục lạnh lùng nói:

“Cậu là con cháu Dịch gia?”

“Dịch Thiên Phong” Dịch lão lục hờ hững đáp. Gã trung niên trước mặt hiển nhiên hắn biết, hắn gọi là Cửu Thúc, là quản lí sòng bạc và cũng là người thân cận nhất của ông chủ sau màn của Trúc Như Hiên.

Câu trả lời của Dịch lão lục đã gián tiếp thừa nhận mình là người Dịch gia. Gã trung niên hiểu ra nhưng vẻ mặt vẫn như đưa đám:

“Có thể nói cho tôi biết vì sao hai lần cậu đều có thể cược trúng không?”

Hiển nhiên hắn cũng không tin người ta may mắn như vậy, huống chi vừa nãy gã chia bài nói âm thanh xúc xắc nghe rất kì quái.

“Là vận may thôi… Có gì không được?” gặp vẻ mặt âm trầm của Cửu thúc, Dịch lão lụ tự nhiên cảm thấy khó thở.

“Vận may à? Hai lần?” Cửu Thúc cười hắc hắc, nhìn Dịch lão lục giật mình đột nhiên ánh mắt càng thêm quỷ dị.

Dịch lão lục sợ đến mức mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy. Hướng Nhật thấy vậy liền bước tới chắn trước hắn. Dịch lão lục hít thở xong toàn thân đẫm mồ hôi, dường như dạo quỷ môn quan vậy.

“Người trẻ tuổi, cậu là hộ vệ của hắn?” thấy một người bên cạnh bước lên mặt không đổi sắc, Cửu thúc giật mình. Nhưng lập tức khôi phục bộ mặt lạnh lùng như trước.

“Không phải” Hướng Nhật thản nhiên lắc đầu, ý tứ sâu xa của đối phương có thể thấy Cửu thúc không thường, trên thân gã trung niên này hắn cảm nhận được một cỗ khí tức âm hàn, nếu đoán không nhầm thì hắn là dị năng giả.

“Ồ? Vậy cậu là ai?” Cửu Thúc cẩn thận đánh giá Hướng Nhật, ý nghĩ hắn giống với Hướng Nhật, có thể không bị gì trước dị năng của mình, xem ra thanh niên trước mặt là dị năng giả, nhưng đối phương còn trẻ như vậy có lẽ vẫn chưa tới cấp hai, chỉ là tay mơ mà thôi, hắn vừa rồi chỉ phát huy 3 thành dị năng, có thể làm vậy cũng không lạ.

“Người đánh bạc” Hướng Nhật khẽ cười.

“Đến đánh bạc chúng tôi rất hoan nghênh, nhưng cậu không nên không tuân thủ quy tắc của sòng bạc! Để tiền vừa thắng xuống sau đó để lại hai tay tôi sẽ coi như chưa xảy ra chuyện gì”

Cửu thúc lạnh lùng nhìn Hướng Nhật, ánh mặt thoáng hiện lên sát khí. Kết hợp giữa người trẻ tuổi có dị năng này hắn liền liên tưởng đến việc hai lần liên tục cược trúng, có lẽ chính là dị năng giả giở trò. Vậy cũng dễ nói, người Dịch gia không thể làm gì. Nhưng tay sai của Dịch gia thì hắn có thể dạy dỗ một chút.


DCLM - Chương 749

Thua bạc!


Cuối cùng Phương tiểu nhị cũng không dám chấp nhận đề nghị của Dịch lão lục, hắn không có lòng tin như vậy, cũng không tin bản thân có cái vật *** chó đó. Mà rõ ràng Dịch lão lục rõ ràng không phải tiểu nhân vật trước kia có thể tùy tiện nắn bóp, vậy nên. Nếu hắn muốn lấy lại 600 vạn vừa thua, hắn chỉ còn cách không cam lòng mà chấp nhận luật đó.

Nhưng Phương tiểu nhị cũng đưa ra một điều kiện, đó là yêu cầu tay chia bài đổi một bộ xúc xắc khác.

Tuy điều kiện của hắn làm tay chia bài có chút bất mãn nhưng dù sao người ta đang hoài nghi sòng bạc có vấn đề, hắn vẫn đổi bộ xúc xắc mới, mà để chứng minh bộ xúc xắc này không có vấn đề, hắn còn đưa Phương tiểu nhị kiểm tra một lần.

“Bắt đầu đi, lần này chuẩn bị chơi bao nhiêu?” Dịch lão lục cầm xấp thẻ trên tay cười híp mắt nhìn Phương tiểu nhị.

“Lớn, 300 vạn!” Phương tiểu nhị mặt âm trầm, đem thẻ lợi thế giá 300 vạn ném vào ô “Đại”

“Chỉ vậy thôi à, nếu muốn ăn lại 600 vạn của mày không biết đến khi nào đây?”

Dịch lão lục khinh thường cười, hắn hoàn toàn có thể lấy chuyện này châm chọc đối phương bởi hắn cược điểm, tỉ lệ cược lớn, vậy nên Phương tiểu nhị không dám đem tất cả thẻ ra đặt, bởi hắn cược ít ăn nhiều, Dịch lão cược điểm, dựa theo tỉ lệ 1: 30, hắn căn bản chẳng có nhiều tiền như vậy mà đánh.

“Ta cược 1, 2, 4, 7, K” nhận được chỉ thị của Hướng Nhật ở bên, Dịch lão lục không chút do dự ném 3 thẻ tím vào nhất, nhị, tứ sau đó ung dung nhìn Phương tiểu nhị.

“Tao thấy mày có 900 vạn, đúng lúc tao vừa đặt 300 vạn, ở đó mày cũng còn vừa đủ. Nhưng tao còn 1000 vạn lận, nếu ván này mày thắng, nhớ tìm tao để đòi 700 vạn!’

Nói xong ném một cái thẻ tím xuống bàn.

Phương tiểu nhị mặt xám xịt, cắn răng ném 9 thẻ màu tím xuống bàn, điều này làm lòng hắn cực kì tức tối, chính là gia thế. Hai bên lực lượng ngang nhau, hắn lại chẳng thể làm gì đối phương. Nhưng hắn cũng không tin thằng nhóc kia còn vật *** chó như vậy. Xúc xắc hắn đã kiểm tra, tuyệt đối là hàng thật, không có vấn đề gì.

“Có thể bắt đầu rồi” Dịch lão lục nói với tay chia bài.

Người kia gật đầu, ánh mắt phức tạp thoáng liếc qua 3 cục xúc xắc, thật may là Dịch lão lục cược điểm, nhưng hắn cũng không làm lộ vật trong tay mà che kín, bỏ vào chiếc chung rồi ấn nhẹ cái nút.

Chiếc chung lại lắc rồi rất nhanh ngừng lại.

“Mở!” Phương tiểu nhị run rẩy nói, đây chính là 900 vạn của hắn. Dù trong lòng đã chắc thắng nhưng vẫn rất khẩn trương.

Gã chia bài tay cũng run run, bởi trước đó thoáng nghe tiếng xúc xắc va chạm hắn lại nghe ra âm thanh khác lạ, hắn cẩn thận lắng nghe quả thực có gì đó kì quái, giống như xúc xắc ở trong chuông va chạm quá mức, dường như không phải 3 cục mà chỉ có 1 cục va chạm. Nhưng người bình thương không thể nghe ra bởi nó rất nhỏ. Chỉ có kẻ thường xuyên tiếp xúc hay kẻ tài giỏi mới nghe ra chút khác biệt đó.

Hắn cảm thấy lần này mở ra rất có thể lại là 1, 2, 4, 7. Hít sâu một hơi.Gã chia bài mở chiếc chung ra, quả nhiên đúng như mình đoán.

“Nhất, nhị, tứ, thất, nhỏ” gã chia bài run rẩy hô lên.

“Wow!” Dịch lão lục đã có kinh nghiệm, ngựa quen đường cũ liền vươn tay kéo tất cả đám thẻ lại phía mình, ôm chặt trong ngực. Lúc này hắn kích động xém nữa quên mình là ai, 900 vạn, mà sòng bạc cũng phải đưa cho hắn 900 vạn, tổng cộng là 2 triệu 700 ngàn, lần này kiếm khá rồi.

Mà Dịch Trù Ngu ở bên cũng kích động run rẩy, dù không phải nàng thắng tiền nhưng gần 3 triệu cũng làm nàng kinh hãi.

Mà những kẻ đến xem cùng ghen tị với nhân phẩm Dịch lão lục không thôi, kẻ này có thể liên tục cược trúng 2 lần. Cứ tiếp tục thu vài tỷ cũng có thể, dường như những kẻ có máu liều đều đỏ mắt. Sớm biết kẻ này may mắn như vậy đáng lẽ nên bám lấy hắn.

Chỉ còn một kẻ duy nhất không phản ứng gì là Phương tiểu nhị, có thể nói hắn không kịp phản ứng, vẻ mặt ngây ngốc nhìn Dịch lão lục thu đám thẻ kia về.

Gã chia bài không liếc hắn một cái, chỉ nhìn Dịch lão lục khó hiểu, tuy rằng trong lòng đã nhận ra vấn đề nhưng hắn không có chứng cứ đối phương ăn gian. Bởi từ đầu đến cuối đối phương luôn ngồi ở đó, ngay cả chiếc bạc cũng ít động đến. Không có chứng cớ hắn không thể nói gì, nếu không người ta cho rằng sòng bạc thua không nhận, cái này là đả kích rất lớn với danh dự sòng bạc.

Cố gắng nuốt cơn tức này lại, theo tỉ lệ 1: 30 đền cho đối phương.

Nhận lấy 9 thẻ lợi thế, tâm tình Dịch lão lục đã dần bình tĩnh lại, trong lòng thầm cảm thán có một dị năng giả bên cạnh thật tốt, tốc độ kiếm tiền so với cướp ngân hàng còn nhanh hơn, mà lại không phạm pháp.

Tưởng tượng như vậy Dịch lão lục đem ánh mắt sáng rực nhìn về Phương tiểu nhị vẫn đang đứng đần ra, thằng nhóc này đúng là cái kho vàng di động, trên trán đã dán lên “Thằng ngốc, lắm tiền, mau đến lấy”.

“Tiểu nhị, tiếp tục chứ?” Dịch lão lục đắc ý, thắng Phương tiểu nhị từng đó tiền hắn không tin thằng nhóc kia còn dư tiền, nếu mà có thì hắn cũng không ngại “kiếm” thêm một ít.

Phương tiểu nhị rùng mình. Rốt cục đã tỉnh táo, vẻ mặt dữ tợn nhìn Dịch lão lục.

Cmn, mày dám chơi bẩn với tao! Đánh cho tao, đánh chết nó…

Ra lệnh một tiếng, đám bảo tiêu cao to phía sau sớm đã nóng lòng muốn ra tới liền đánh tới Dịch lão lục.

Dịch Trù Ngu kinh hãi, không ngờ Phương tiểu nhị lại có thể làm vậy, thua tức liền ra tay.

Dịch lão lục cũng biến sắc, nhưng thấy Hướng Nhật không hề phản ứng thì bao nhiêu lo lắng trước đó trôi tuột đi hết.

Gã chia bài dù thấy đột nhiên Phương tiểu nhị ra tay đánh người có chút tức giận, nhưng nghi ngờ Dịch lão lục ăn gian, hắn cũng không lập tức gọi bảo vệ tới. Mà thân phận Phương tiểu nhị hắn cũng biết lơ mơ. Đắc tội hắn không phải sáng suốt.

Mắt thấy mấy gã bảo tiêu đã, lúc này Hướng Nhật mới bước lên vài bước, bóp chặt cố gã bảo tiêu nhanh nhất, tùy tiện vung tay. Hắn bay vút về phía ba tên bảo tiêu kia.

Bởi quá đột ngột, ba kẻ ở sau chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy vật gì đen đen bay tới. Cả người liền bị lực lượng thật lớn ném ra ngoài. Lúc rơi xuống đất thành một đống xong liền không đứng dậy nổi.

Hiển nhiên, chỉ một lần cả đám đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.